Bí Mật Tình Yêu Phố Angel Phần 2 Full

You are here

Trang chủ » bí mật tình yêu thương phố Angel- Full - Girlne Ya » bí mật tình yêu phố Angel- Tập 12 » kín đáo tình yêu thương phố Angles - Tập 12 - Chương 04 - Phần 2

khổng lồ view this video clip please enable JavaScript, & consider upgrading lớn a web browser that supports HTML5 video


Nghe thấy thấy Lý Triết Vũ nói thế, khía cạnh tôi đột nóng bừng lên.“Đáng ghét…” Tôi nghe thấy giờ đồng hồ Tử Lỗi khẽ làu bàu, nhưng lại sau đó, cô ta nỗ lực nở thú vui thật trường đoản cú nhiên, “Tô Hựu Tuệ, nghe nói cô không đa số học rất giỏi mà còn khôn cùng đa tài.

Bạn đang xem: Bí mật tình yêu phố angel phần 2 full

Khi tranh giải Miss teen Milan, cô sẽ múa một điệu siêu hay. Hôm nay là sinh nhật Lý Triết Vũ, cô có thể mói cho các người thưởng thức không?”“Đúng đấy, công ty chúng tôi rất hy vọng được hưởng thụ điệu múa của đái thư Hựu Tuệ!” Mọi fan xung quanh đông đảo hào hứng.“Tôi khôn xiết vinh hạnh được múa một điệu chúc mừng sinh nhật Lý Triết Vũ.” Thấy Tử Lỗi cười gian xảo, ngọn lửa chống chọi trong tôi như cháy hừng hực.Đúng là trù trừ lượng sức mình, nói đến ngươi biết, ngoài danh hiệu Miss teen Milan, đánh Hựu Tuệ ta còn có biệt hiệu khác khiến người không tính nghe thấy đề xuất thót tim liền đó là – “nữ vương vãi PK”.Hứ! Ngươi tía lần bảy lượt gọi mời ta, sẽ thế đến lúc này ta sẽ mang lại mấy thiên kim tiểu thư gỉa tạo những người biết cố kỉnh nào là Miss teen Milan.Hà hà hà hà!Những tín đồ đứng giữa đại sảnh hạ thấp một bên.Nhìn thấy tôi phương diện không thất sắc đến giữa dại dột sảnh, đồng ý lời thách thức của cô ta, Tử Lỗi giận đến tím mặt: “Xem ra tiểu thư tô Hựu Tuệ vô cùng tự tin. Nếu cố kỉnh thì họ hãy cỗ vũ mang đến tiểu thư Hựu Tuệ nào, mong muốn tiểu thư vẫn mùa được hết bài, chớ để bị té nhé! Ha ha ha!”“Woa, Hựu Tuệ múa kìa! Hựu Tuệ ráng lên!” các giọng nói oang oang của đọc Ảnh vang lên.Hiểu Ảnh vừa kết thúc lời, đại sảnh đột nhiên vang báo cáo nhạc.Ừm… Là bạn dạng Công chúa ngủ vào rừng. Định test tài múa tía lê của ta hả? Đúng là mỡ dưng miệng mèo. Ha ha ha ha!Tôi mỉm cười, khẽ nhấc gót lên, múa bẳng mũi giày. Khắp đại sảnh tràn trề tiếng nhạc, khắp cơ thể tôi vơi nhàng dịch chuyển theo tiếng nhạc.Không phải tôi nói quá, tuy vậy không thể bắt gặp vẻ khía cạnh của phần nhiều người, tuy nhiên tôi cảm nhận được ánh mặt cuồng nhiệt độ của họ, diệu múa này chắc chắn là dược mọi tín đồ hoan nghênh lắm. Hứ, vương miện Miss teen Milan của đánh Hựu Tuệ này đâu phải chỉ nhặt sinh sống trên đường, ngươi tưởng mấy trò nhỏ nhặt này có thể làm cực nhọc ta sao?Ủa? Sao chũm nhỉ? Sao bất chợt lại đổi nhạc nhỉ? cơ hội nãy cụ thể là nhạc cổ điển, sao hiện nay lại biến thành nhạc dân tộc…Tôi quá bất ngờ quay quý phái nhìn, phát hiện tại Tử Lỗi với hai con bé dại đáng ghét ban nãy đã lấy tay bịt mồm cười.Mấy đứa bọn chúng nó bày trò trên đây mà. Hừ! mấy con nhỏ dại ngu dốt, lần này những ngươi chọc giận ta rồi đó. D9 cầm cố ta phải cho các ngươi vai trung phong phục khẩu phục.Nghĩ đoạn, tôi quay ngoắt người, đổi phong thái múa. Mọi tín đồ lập tức vỗ tay tận hưởng ứng.Nhưng đúng vào lúc tôi đang bay bổng múa thì nhạc lại đổi, lần này là nhạc Hip Hop, không chỉ có vậy các huyết tấu càng sau đây càng nhanh, càng gấp gáp.“Ha ha ha ha…. Công chúa Hựu Tuệ quả nhiên phi phàm. Động tác múa trông thời thượng không kìa!”“Cũng ko tự đem gương soi xem, một đứa con gái dân dã mà đòi đứng bên cạnh những đái thư cao siêu như chúng ta ta ư?”“Nguyệt rộng nó bao nhiêu lần!”Tử Lỗi với mấy con nhỏ dại ban nãy bước đầu nói mỉa mai. Người quen biết hèn hạ! Còn lâu ta mới cho những ngươi đậu đổ bìm leo.Tôi cáu sườn kéo gấu đầm lên, nhưng mà có cảm hứng chân mình giẫm bắt buộc cái gì đó… Còn chưa kịp định thần, tôi đùng một cái bị trượt chân trong giờ la hét inh ỏi của mọi tín đồ xung quanh, khung người tôi trường đoản cú từ ngã ngữa ra phía sau.Hu hu hu… nắm là xong! Nếu bị té chỏng gọng trước mặt bao nhiêu bạn thế này thì tôi biết đậy mặt vào đâu bây giờ?Tôi bặm môi bặm lợi, đôi mắt nhắm tịt ngóng chết. Nhưng đùng một phát có một sức khỏe kéo đem tôi.“Hựu Tuệ, em ko có gì chứ?”Lý Triết Vũ?Tôi hơi hé đôi mắt re, nhìn thấy khuôn mặt dịu dàng êm ả của Lý Triết Vũ.“Cảm ơn… cảm ơn cậu…” sau thời điểm đứng vững lại, tôi đỏ mặt cảm ơn Lý Triết Vũ, rồi đưa ánh mắt cái lon nước bên dưới chân.Chắc chắn mẫu lon nước ấy là vì con nhỏ Tử Lỗi nạm ý ném xuống chân tôi.Máu tôi sôi lên sùng sục, tuy vậy khi quay bạn lại, tôi tình cờ nhìn thấy khuôn khía cạnh diềm tĩnh của Hà Ảnh Nguyệt, nhị mắt công ty chúng tôi giao nhau, Hà Ảnh Nguyệt mỉm cười gật đầu đồng ý với tôi.“Hựu Tuệ!” Tiếng hotline của Lý Triết Vũ có tác dụng tôi hồi lại, cậu ấy mỉm cười quan sát tôi, rồi góp tôi chỉnh lại mái tóc hơi rối, kế tiếp đỡ lấy eo và cụ lấy tay tôi, “Tôi có thể vinh hạnh mời em nhảy một bản không?”“Lý Triết Vũ…”Lời nói của Lý Triết Lý Triết Vũ vừa dứt, một bản nhạc vào trẻo vang lên, cậu ấy ráng tay tôi rời khỏi giữa đại sảnh. Bọn chúng tôi bắt đầu nhảy vào tiếng mệnh danh và góc nhìn ngưỡng tuyển mộ của hồ hết người.ThreeKhi bản nhạc vừa kết thúc, tô Cơ, đọc Ảnh với cả Lăng Thần Huyền nãy giờ luôn luôn tìm bí quyết tránh phương diện Tô Cơ, những đến vị trí đại sảnh.“Xin lỗi, tại tôi mà bữa tiệc sinh nhật của cậu rối loạn cả lên.”“Đâu có!” Lý Triết Vũ rung lắc đầu, “Hựu Tuệ, nhờ tất cả em ma bữa tiệc hôm nay mới vui mắt và ấm áp hơn.”Câu nói của Lý Triết Vũ khiến mặt tôi lạnh bừng như bị nướng bên trên lò, tôi chỉ mong muốn đào hố nhảy đầm xuống mang đến xong.“Vũ, sao con còn làm việc đây? phụ huynh tìm bé mãi!”Í? tiếng nói này…Một tiếng nói đầy uy quyền vang lên ngay lập tức sau sống lưng tôi. Vớ cả công ty chúng tôi đều sững tín đồ lại, trở lại phía phạt ra tiếng nói. Một người bầy ông trung tuổi trông rất tráng lệ cùng với 1 người thiếu phụ đang mỉm cười thật tươi trở về phía bọn chúng tôi. Chắc không phải vì chuyện chén bát nháo thời gian nãy mà hai chưng ấy tới hỏi tội tôi chứ?híc, trước khi bị hai bác bỏ ấy mắng cho một trận, có lẽ tôi đề nghị ra tay trước thì hơn.“Cháu chào hai chưng ạ!” Tôi khẽ cúi bạn chào phụ huynh Vũ, “Cháu lá bạn làm việc của Lý Triết Vũ. Cháu rất xin lỗi vì vừa rồi đã làm phiền hầu hết người.”“Ha ha ha… không có gì!” bà mẹ Lý Triết Vũ êm ả dịu dàng mỉm cười rồi nhấp lên xuống đầu, “Nhờ tất cả Tô Hựu Tuệ nhưng bữa tiệc từ bây giờ mới trở nên tấp nập và thú vị hơn. Vũ hay nhắc tới cháu lắm, mặc dù đấy là lần đầu chạm mặt mặt nhưng chưng cảm thấy như quen biết lâu rồi…”“Cảm ơn bác ạ, bác quá khen rồi!”Hơ hơ hơ… coi ra số tôi còn như ý chán! Đúng là người mẹ của Lý Triết Vũ tất cả khác, cá tính cũng ôn hòa đồng nhất cậu ấy.“Thưa bác trai, chưng gái! sơn Hựu Tuệ đó là người Lý Triết Vũ thích hợp đấy ạ!” Lăng Thần Huyền sẽ đứng một mặt bỗng lao vào chen ngang, “Tối nay những bác mời những thiên kim tiểu thư thế, chắc cũng muốn tìm đối tượng người tiêu dùng cho Vũ đúng không ạ ạ? cháu thấy đánh Hựu Tuệ hợp tuyệt nhất đấy ạ. Ha ha ha ha!”Grừ, thằng cha khỉ hôi Lăng Thần Huyền lắm mồm… Tôi chỉ mong mỏi banh họng hắn ra.(để mk júp Tuệ một tay..)“Tô Hựu Tuệ, đơn vị cháu có mấy người?” cha Lý Triết Vũ phương diện không chút biểu cảm, tiếng nói nặng nề trịch như đá.“Nhà con cháu có tía người ạ. Cháu, bố và mẹ.” tuy nhiên trong lòng tôi thấy rẻ thỏm, nhưng mà lại vấn đáp rất lễ độ.“Thế cha mẹ cháu làm nghề gì? bình thường ngoài giờ học tập cháu còn có sở ham mê nào không giống không? các cháu sắp tới thi hết cấp ba rồi. Cháu định thi vào trường nào? Học chăm ngành gì?”“Bố, sao cha lại hỏi Hựu Tuệ như vậy?” Lý Triết Vũ hốt nhiên nhíu mày cắt theo đường ngang lời ba mình.“Vũ!” cha Lý Triết Vũ nghiêm mặt chú ý cậu ấy, giọng nói lạnh như băng, “Người to đang hỏi chuyện, nhỏ không được chen ngang vào.”Trước lúc đặt Lý Triết Vũ kịp nói câu sản phẩm hai, tôi nhanh lẹ trả lời: “Thưa bác, bố mẹ cháu làm trong ngành vận chuyển sản phẩm & hàng hóa và năng lượng điện tử, tuy nhiên thu nhập ko cao, nhưng mái ấm gia đình cháu siêu hạnh phúc. Bình thường ngoài vấn đề học, con cháu còn yêu thích múa bố lê với chơi bầy piano, tuy vậy tương lai cháu muốn làm một khí cụ sư. Cảm ơn chưng đã cân nhắc việc học hành của cháu, cháu rất sáng sủa vào kỹ năng của mình. Bao gồm điều sau khi tốt nghiệp cung cấp ba, con cháu vẫn chưa quyết định sẽ thi vào trường như thế nào ạ.”“…” Nghe thấy câu trả lời của tôi, khuôn phương diện lạnh như tảng băng của phụ huynh Lý Triết Vũ khẽ thay đổi, bác ấy xoay đầu nhìn Lý Triết Vũ, “Vũ! Con ước ao thi vào khoa tài bao gồm tiền tệ của trường đh Tinh Hoa đúng không? Vậy thì nhị đứa thuộc thi vào trường kia đi.”“Tô Hựu Tuệ!” phụ huynh Lý Triết Vũ vừa đi khỏi, Lăng Thần Huyền sẽ thò khía cạnh ra trước mắt tôi, “Bố chị em Lý Triết Vũ dường như rất phù hợp cô đấy. Ha ha ha! có công của tôi đấy nhé. Sau đây cô đừng bao gồm mà chơi xấu tôi.”“Thich… yêu thích á?” Tôi chớp chớp mắt, không hiểu biết nhiều Lăng Thần Huyền định nói gì.“Đô ngốc! chưa hẳn tôi vẫn nói rồi sao, thực ra hôm nay là ngày Lý Triết Vữ tuyển bạn đời tri kỷ tương lai, xem ra tám mươi đến chín mươi xác suất là cô rồi.”“Tôi á?” tiếng nói của Lăng Thần Huyền suýt tí nữa có tác dụng tôi tắc thở, không hẳn là Hà Ảnh Nguyệt sao?Lý Triết Vũ mỉm cười vỗ vai tôi: “Hựu Tuệ, đừng lo, tôi sẽ phân tích và lý giải rõ với bố mẹ giúp em.”“…” Tôi lo lắng nhìn Lý Triết Vũ quay bạn đi.“Hựu Tuệ, bà đã lúc nào nghĩ, nếu một ngày nào kia Lý Triết Vũ không ở cạnh bên bà nữa thì bà sẽ cầm cố nào không?” giọng nói của sơn Cơ vang mặt tai tôi, tôi trở về nhìn thấy ánh nhìn xa xăm của tô Cơ..Nếu Lý Triết Vũ ko ở cạnh tôi nữa…“Hựu Tuệ, tôi vẫn mãi mãi ở kề bên em…”……“Lý Triết Vũ… Cậu ở đâu?…”Nhớ lại quãng thời gian Lý Triết Vũ mất tích, tim tôi đột nhiên giật thót.“Đợi… chờ đã!” Còn còn chưa kịp định thần, tôi đang lao đến call với Lý Triết Vũ.“Hựu Tuê, sao thế?” Lý Triết Vũ quay tín đồ lại nhìn tôi.“Lý Triết Vũ… Tôi… tôi xin lỗi! Tôi…không biết.” Tôi gặm chặt môi, thở gấp, không đủ can đảm nhìn vào đôi mắt dịu dàng êm ả của Lý Triết Vũ. Tôi đùng một phát quay fan chạy thoát ra khỏi đại sảnh.“Hựu Tuệ! Hựu Tuệ! Đợi đã! Hựu Tuệ!” Lý Triết Vũ bất chấp các vị khách mời, chạy theo sau tôi, kế tiếp nắm mang tay tôi.“Lý Triết Vũ…” Hơi nóng từ lòng bàn tay của Lý Triết Vũ góp tôi rước lại bình tĩnh, cúi đầu xin lỗi, “Xin lỗi, vừa rồi tôi…”“Hựu Tuệ, em định nói gì vậy?” Lý Triết Vũ vẫn mỉm cười êm ả nhìn tôi. Bình thường ánh mắt và thú vui của Lý Triết Vũ góp tôi tĩnh trọng tâm lại, nhưng hôm nay nó lại khiến cho tôi thấy bối rối hơn…“Tôi… tôi chỉ ý muốn hỏi loại khăn tôi tặng cậu đâu rồi?” Tôi đính bắp trả lời, vào đầu vẫn là 1 mớ bòng bong.“Ừm, cất rồi. Tôi đã để vào trong chống rồi.”Ánh sáng sủa chiếu lên khuôn mặt thân thiết của Lý Triết Vũ khiến cho tôi thất thần.“Lý Triết Vũ… Cậu sẽ không rời xa tôi chứ?” Giọng tôi gần như là lạc đi.Khuôn khía cạnh Lý Triết Vũ nháng chút ngạc nhiên: “Đương nhiên là không, Hựu Tuệ! Em sao vậy?”“Bây giờ trung tâm trạng tôi sẽ rối bời… chắc hẳn rằng liên quan tiền tới Hà Ảnh Nguyệt… trường đoản cú trước tới giờ, từng lần chạm mặt khó khăn, cậu phần đông ở bên hỗ trợ tôi. Tôi trong khi đã quen có cậu bên cạnh. Đến hiện giờ tôi vẫn tồn tại nhớ rõ đa số ngày cậu mất tích, tôi sợ hãi cậu đã lại rời khỏi tôi lần nữa… Nhưng… mà lại tôi…”“… Em lẩn thẩn lắm!” Lý Triết Vũ thở nhiều năm một tiếng, mỉm cười rồi buông tay tôi ra, “Hựu Tuệ, tôi sẽ luôn luôn ở ở kề bên em.

Xem thêm: Những Bài Hát Về Đội Thiếu Niên Tiền Phong Hồ Chí Minh, Những Bài Hát Truyền Thống Đoàn

Thực chất khi rơi vào tình thế giếng cổ, tôi đã ân hận hận vô cùng, tôi sợ không thể bảo đảm em được nữa. Tôi tương tự như em, không còn đủ dũng khí nhằm nếm trải nỗi nhức khi mất em. Tôi không ép em cần học cùng trường cùng với tôi, tôi vẫn nói rõ đều chuyện cùng với bố. Trong biển cả cõi lòng tôi đã bao gồm một viên trân châu quý báu, tôi mong muốn đợi cô ấy tỏa sáng cho một mình tôi.”“Nhưng Lý Triết Vũ… Tôi không thích sẽ trở nên gánh nặng đến cậu, tôi sợ đang là đồ cản mặt đường của cậu…”“Hựu Tuệ…” Lý Triết Vũ vẫn nhìn tôi vơi dàng, ánh mắt đó như ngọn lửa bừng sáng, “Nơi tất cả em là nơi tôi mới có thể hít thở được… mang đến nên, hãy để tôi vĩnh cửu ở bên em.”“…”Nhìn vào tròng mắt màu cà phê của Lý Triết Vũ, chân tôi như bị đóng góp đinh. Khuôn mặt nữ tính của Lý Triết Vũ như sưởi nóng lòng tôi…FourSau khi buổi tiệc kết thúc, Lý Triết Vũ không thể nhắc lại chuyện hôm kia nữa. Công ty chúng tôi vẫn như phần đông khi, mỗi buổi chiều đều mang đến thư viện ôn tập. Vũ âu yếm tôi khôn cùng chu đáo.Gần đây, Lăng Thần Huyền và Hiểu Ảnh đăng kí thi cào chuyên ngành thể dục cùng nghệ thuật. Kế bên giờ học tập văn hóa, hàng ngày họ đều cần luyện tập những môn chuyên ngành. Còn sơn Cơ, sau buổi sinh nhật của Vũ dường như đã lên tinh thần. Mặc dù bé dại ta vẫn không nhiều nói, nhưng không hề né né tôi cùng Hiểu Ảnh nữa.Tô Hựu Tuệ, mày cũng phải cố gắng vì giấc mơ của mình.Nghày thi xuất sắc nghiệp ở đầu cuối cũng tới, khía cạnh trời lúc này thức giậy cực kỳ sớm, chắn chắn là để đón ngày thi. Tôi giơ tay về phía phương diện trời, hít một khá thật sâu khoảng không gian trong lành. Lúc này là ngày tô Hựu Tuệ ra quyết định viết trang sau cùng trong cuộc đời cấp ba.Ưm… Sao cố gắng này? Sao tôi thấy váng đầu vậy nhỉ?…Tôi bất giác day day huyệt thái dương, vô tình phát hiện nay ra chần chờ từ thời điểm nào, bên trên trán mình rục rịch mồ hôi.Phù… Chắc về tối qua tôi mải làm bài xích tập quá phải quên chưa ngừng hoạt động sổ, chắc chắn là tôi bị cảm rồi… nhưng thôi, hiện thời không yêu cầu lúc quan tâm đến mấy chuyện này nữa. Tôi đề nghị thể hiện sức mạnh của bản thân trong kì thi tốt nghiệp. Công chúa Milan đâu thể gục ngã thuận lợi như núm được.Hắt xì… sơn Hựu Tuệ, cố định mày phải giành được địa điểm số một.Trên đường phần nhiều là phần nhiều học sinh sắp đến trường thi, tín đồ thì nhee5 nhõm như không, tín đồ thì nhíu mày dăm chiêu. Ngày thi cuối cùng đã đến, các “sĩ tử” phải có đủ dũng khí để đương đầu với thách thức đầy hắc búa này, huống hồ tôi con đường đường là công chúa Milan, ngọc phái nữ Minh Đức.“Chào em, Hựu Tuệ!” Vừa bước vào lớp tôi đã thấy Lý Triết Vũ. Ngạc nhiên tôi và Lý Triết Vũ lại thi và một nơi. Tôi thấy lòng mình vơi nhõm hẳn, y như trút vứt dược gánh nặng.Nhìn thấy ánh mắt êm ấm của Lý Triết Vũ, tôi thấy vững vàng vàng và yên trọng tâm hơn…“Ơ! Hựu Tuệ!” Lý Triết Vũ quan sát tôi từ đầu đến chân, tiếp nối đột nhiên nhíu mày, “Mặt em tương đối đỏ, bên trên trán còn có mồ hôi… Em thấy khó tính ở đâu không?”“Đợi đã!” Lý Triết Vũ giơ tay ra, dặt lên trán tôi xem nhiệt độ độ.Tôi nhanh như cắt, ngăn tay Lý Triết Vũ lại, mỉm cười cợt lắc đầu, “Không sao đâu, chắc chắn là tôi mừng cuống quá nên toàn bộ cơ thể mới nóng bừng lên ấy mà, ko có gì đâu.”“Thật hả?” Lý Triết Vũ ngờ vực nhíu mày, bên cạnh đó không tin lắm.“Ừ! lặng tâm, không sao đâu mà!” Tôi đồng ý quả quyết, rồi quay tín đồ lại nhìn, “Lý Triết Vũ, sắp vào giờ thi rồi, cậu không cần thiết phải lo đến tôi đâu, tụi mình nhất thiết phải cố gắng nhé.”“…”Lý Triết Vũ đang lưỡng lự thì thầy giám thị đã thế tập giấy thi phi vào phòng: “Tất cả các em hãy ngồi vào khu vực tôi đã đánh số báo danh, sắp bắt đầu thi rồi.”Reng reng reng!Tôi sử dụng tay đập lên trán, mong muốn cho mẫu đầu nặng trĩu trịch của bản thân tỉnh lại.Tô Hựu Tuệ, rứa lên nào! Hựu Tuệ, mày nhất định phải bền chí lên.Phòng thi yên ổn tĩnh vô cùng, chỉ với nghe tiếng giáo viên phát giấy thi. Tôi cố hết sức hít một tương đối thật sâu, tiếp đến bình tĩnh mở giấy thi, chuẩn bị viết đáp án.Ơ… Sao núm này nhỉ? Mắt… đôi mắt tôi hoa lên. Cảm giác như cả căn hộ đang xoay vòng vòng, ko tài nào nhìn thấy những chữ dày đặc trên đề thi.“Tô Hựu Tuệ, đã ban đầu tính tiếng làm bài bác rồi, đề thi của em có sự việc gì à?” Thấy tôi ngồi đực mặt ra, thầy giám thị quá bất ngờ đi đến ở kề bên tôi.“Ơ… Không… không ạ…” Tôi lau mồ hôi trên trán, vội vàng vã nhấp lên xuống đầu, kế tiếp tay thế chặt bút, gắng hết sức tập trung.Xoạt xoạt xoạt…Căn phòng chỉ từ lại giờ ngòi bút viết bên trên giấy, thời gian cứ trôi qua từng giây từng phút. Tôi vừa lau những giọt mồ hôi trên trán, vừa nắm viết thật nhanh cho kịp tốc độ…Phù, sau cuối tôi cũng đã làm dứt bài thi. Tôi thở phào vơi nhõm, tuy vậy đầu tương đối váng, cù mòng mòng.“Tô Hựu Tuệ, em thấy tức giận à?” Thầy giám thị quan sát tôi, rồi chầm chậm bước tới.“Không ạ, em rất…” Tôi ngước đầu lên nhìn thầy giám thị, ước ao mỉm cười trả lời thầy là em cực kỳ khỏe dẫu vậy vùng thái dương bỗng nhiên đau buốt, trước mắt bỗng nhiên nhiên xuất hiện ánh thanh lịch trắng. Thầy giám thị giải pháp tôi mỗi lúc càng xa, cả phòng học như bị lò xo bốc lên, ko nhừng đưa động…Tôi như cất cánh lơ lửng trong không trung, rồi nằm gọn gàng trong một vòng tay nóng áp, có mùi hương cỏ thơm dìu dịu…Lẽ nào… là Lý Triết Vũ. Tôi đang của phòng thi cơ mà, sao lại bị ảo giác nhỉ?…“Hựu Tuệ, Hựu Tuệ…” các giọng nói này… ngoài ra Lý Triết Vũ đang gọi tôi…Tôi gắng rất là mở mắt, lờ mờ nhìn thấy khuôn mặt vui mừng của Lý Triết Vũ.“Lý… Triết Vũ?” Tôi rước tay dụi mắt rồi định thần ngồi dậy, nhưng đột nhiên thấy đầu mình nhức như búa bổ, vậy là lại nằm thứ xuống giường.“Đã đỡ các chưa?” Lý Triết Vũ ngồi bên mé giường, nhẹ nhàng sử dụng khăn lau những giọt mồ hôi cho tôi.“Lý Triết Vũ… xẩy ra chuyện gì vậy? Tôi… sao tôi lại sinh hoạt phòng y tế?” Tôi mở mắt ra, ngó nghiêng xung quanh, thấy mình không còn trong phòng thi nữa.“Hựu Tuệ, thời điểm nãy em bị sốt cao quá nên chết giả xỉu, buộc phải tôi mới đưa em tới đây.” Lý Triết Vũ góp tôi kéo chăn, “Vừa rồi bác bỏ sĩ đang tiêm mang đến em một mũi hạ sốt. Bây chừ em phải nằm đây nghỉ ngơi.”“Nghỉ á?…!” Tôi y như bị luồng điện một trăm vôn giật, hy vọng ngồi nhảy giậy, mà lại đầu nhức như búa bổ phải không thể cố kỉnh gượng nổi. “Tôi không thể ở chỗ này được. Còn thi nữa…”“Hựu Tuệ…” Thấy tôi bị kích động, Lý Triết Vũ ấn tôi nằm xuống, tiếp nối mỉm mỉm cười lắc đầu, “Nếu em miễn cưỡng quá thì sẽ tác động tới các bài thi khác đấy. Nghe tôi nói, em tại chỗ này nghỉ ngơi. Em có muốn uống nước không? Tôi rót giúp em một cốc.”“Nhưng Lý Triết Vũ… nắm thì… bài bác thi của cậu, cậu vẫn thi kết thúc chưa?” Thấy Lý Triết Vũ lòm khòm rốt nước, tôi đột thấy ấm cúng lạ lùng.Lý Triết Vũ quay trở về nhìn tôi. Cậu ấy mỉm cười, rồi dung gón tay eo hẹp dài chỉ lên trán tôi: “Đối cùng với tôi, còn tồn tại gì quan trọng đặc biệt hơn em?”Thịch thịch thịch…“Hựu Tuệ, em không sao chứ?’ Lý Triết Vũ bỗng căng thẳng dùng tay thử ánh nắng mặt trời tren6tran1 tôi, “Chắc là em lại sốt nữa rồi, khía cạnh đỏ lựng cả lên.”“Không có, tôi… vô cùng khỏe…” không hiểu nhiều tại sao Lý Triết Vũ hột hoảng mang đến thế, tôi liền chuyển tay sờ lên má mình. Oái, rét quá!“Tôi đi gọi chưng sĩ nhé!” Lý Triết Vũ đứng dậy định ra đi ngoài, tôi kéo tay cậu ấy lại.“Tôi… tôi có thể hỏi cậu một câu không?”“Được, em hỏi đi.” Ánh đôi mắt của Lý Triết Vũ chứa đựng sự êm ả và yêu thương. Từ lần đầu gặp gỡ nhau, cậu ấy luôn luôn lặng lẽ ở lân cận tôi.“Hựu Tuệ, bà đã lúc nào nghĩ, ví như một ngày nào đó Lý Triết Vũ ko ở lân cận bà nữa thì bà sẽ cụ nào không?”Lời nói của tô Cơ lại vang lên bên tai tôi, tôi hít một hơi sâu, quả cảm nhìn thẳng vào đôi mắt Lý Triết Vũ: “Lý Triết Vũ… Sao… sao cậu lại thích hợp tôi? bởi vì tôi mà đồng ý rơi xuống giếng cổ, ngay cả kì thi quan trọng nhất cũng bỏ…”Ánh đôi mắt của Lý Triết Vũ bỗng sáng lên, hình như cậu ấy rất kinh ngạc khi nghe thấy thắc mắc đó. Nhưng mà rất nhanh, hai con mắt đó lại êm ả dịu dàng như số đông khi, cậu ấy quay tín đồ nhìn khung trời xanh trong bên phía ngoài cửa sổ, dường như để kiếm tìm ra lời giải gì đó.“Tại sao ư?… thực ra tôi cũng từng tự hỏi mình câu đó. Em lúc nào thì cũng vững vàng và tràn trề sức sống. Cho dù trong mắt mọi bạn em xuất sắc giang, trả mĩ, tuy vậy không biết lý do trong mắt tôi, em lại rất cần phải nâng niu, bảo vệ, bắt buộc nhiều tình yêu…”