Đôi Dép Cao Su Của Bác

Tại bảo tàng Hồ Chí Minh, gồm một song dép lốp cũ mòn được lưu giữ như quốc bảo. Đó chính là đôi dép mà chủ tịch Hồ Chí Minh đã thực hiện trong hơn trăng tròn năm, từ thời điểm năm 1947 cho đến khi bạn qua đời. Đôi dép này được làm từ một mẫu lốp xe hơi quân sự của quân đội Pháp (do Quân nhóm ta nhận được sau trận phục kích trên Việt Bắc) và gửi tặng Bác.

Bạn đang xem: Đôi dép cao su của bác


Đôi dép đo giảm không dày lắm, quai trước to lớn bản, quai sau nhỏ, hết sức vừa chân Bác. Nó đang theo chân bác bỏ trên mỗi khoảng đường. Cho dù tiếp khách hàng trong nước xuất xắc khách quốc tế, cho với cỗ đội, công nhân, nông dân giỏi trí thức, bác vẫn thường đi đôi dép ấy. Có lần chưng nói vui với anh em cán cỗ đi thuộc về song dép: “Đây là đôi hài vạn dặm vào truyện cổ tích ngày xưa. Đôi hài thần đất, đi cho đâu cơ mà chẳng được”. Chạm mặt suối hoặc trời mưa trơn, bùn nước vào dép khó khăn đi, bác tụt dép xách tay. Đi thăm bà nhỏ nông dân, chưng lại xắn quần cao lội ruộng, tay xách hoặc nách kẹp đôi dép. Mùa đông, chưng đi thêm đôi tất cho ấm chân. Đã không ít lần, các bạn hữu phục vụ xin chưng đổi dép, thậm chí là giấu dép bác đi nhưng đều không thành, bởi theo Bác: “Mua song dép khác chẳng đáng là bao, nhưng khi chưa quan trọng cũng không nên. Ta phải tiết kiệm ngân sách và chi phí vì đất nước ta còn nghèo...”.

*
*
*
*

Trong chuyến thăm của Tổng túng thiếu thư Nguyễn Phú Trọng tại Indonesia năm 2017, bà Megawati Sukarnoputri, con gái của núm Tổng thống Sukarno đang xúc hễ nhắc lại lưu niệm trong chuyến thăm của chủ tịch Hồ Chí Minh tới Indonesia năm 1959. Lúc ấy bà Megawati new 13 tuổi, được theo phụ vương đi gặp mặt Bác Hồ. Thấy bác bỏ Hồ đi đôi dép cao su thiên nhiên giản dị, bà lạ quá, liền vướng mắc với cha: "Tại sao bác Hồ ko đi giày?". Tổng thống Sukarno đề cập lại thắc mắc của con gái, và bác Hồ đang trả lời: "Khi nào tổ quốc thống tốt nhất thì tôi sẽ đi giày…".

Xem thêm: Hội Những Cô Bạn Gái Của Third Kamikaze Và Bạn Gái Của Third Kamikaze

Câu vấn đáp đã cho biết tấm lòng mênh mông của vị lãnh tụ mà lại cả một đời vị nước, bởi dân. Suốt cả quảng đời mình, Bác luôn luôn lo nghĩ câu hỏi chung, ko dành bất kể thứ gì cho bạn dạng thân, ko ham mong vật chất, không ham ý muốn danh vọng, không có mái ấm gia đình riêng để chăm lo hạnh phúc cá nhân. Đến lúc về với nhân loại người hiền, trên ngực áo fan cũng ko một tấm huân chương. Là 1 trong những con fan bằng xương, bằng thịt như mỗi bọn chúng ta, cũng có thể có những yêu cầu cá nhân, tuy nhiên vượt trên vớ cả, Bác hy sinh việc riêng và chỉ gồm một ham hy vọng tột bậc chính là “nước ta được trọn vẹn độc lập, dân ta được trọn vẹn tự do, đồng bào ai cũng có cơm nạp năng lượng áo mặc, người nào cũng được học hành”. Như vậy là hạnh phúc cá thể của bác đã hòa với hạnh phúc của toàn dân, của cả dân tộc.

Chuyện về chưng Hồ, mỗi chúng ta đã gồm có lần được học, được nghe tức thì từ khi còn bé. Dẫu vậy để học tập được bác Hồ, tuân theo tấm gương của chưng thì cần tráng lệ và trang nghiêm nhìn thừa nhận lại mình. Chúng ta không thể ngấm được tư tưởng của Bác, bắt buộc thực sự học tập và làm theo đạo đức trong sạch và phong cách giản dị và đơn giản của bạn nếu như vào ta còn đầy ắp hầu như vị kỷ, phần đông mưu tính cá nhân.

"Yêu Bác, lòng ta trong sạch hơn" (Tố Hữu). Học và tuân theo Bác Hồ không những có cán bộ mà còn là mọi cá nhân dân, toàn bộ chúng ta. Nghe chuyện bác bỏ Hồ, họ cần buộc phải chuyển hóa phần đông giọt nước mắt xúc động thành những hành động trong công việc và đời sống. đồ vật gi chưa hay, chưa đúng, mỗi bọn họ cần tự quan sát ra cùng quyết chổ chính giữa tự chấn chỉnh. Để học và làm theo giống hệt Bác Hồ là rất khó và hoàn toàn có thể là ko thực tế, nhưng mà mỗi họ chỉ buộc phải tâm niệm một câu dạy dỗ của Bác: “Việc gì lợi cho dân, ta phải hết sức làm. Vấn đề gì hại đến dân, ta phải rất là tránh”. đề nghị đặt tác dụng của mình trong tổng hòa lợi ích của tập thể, thậm chí phải biết hy sinh tiện ích của mình vì tập thể. Làm cho được như vậy là rất rất đáng quý trọng!